13
Không ai ngờ rằng, dù đã nghỉ học, Hồng Thần vẫn thực sự chặn đường tôi trong phòng thiết bị. Tôi nhìn đám tay sai đứng ngoài cửa canh chừng, lạnh lùng nói:
“Lần trước cậu bị thương, bố mẹ cậu cũng chẳng màng tới. Cậu chắc rằng nếu lại gây chuyện, họ sẽ ra tay giúp cậu?”
Hồng Thần liếm môi:
“Hạc Diêu, sao em không sợ hả?”
Sợ thì có ích gì? Kiếp trước, tôi không cha không mẹ, bị dì bán cho một lão già. Tôi nghe thấy lão ta bàn với người khác rằng nếu tôi không nghe lời, thì để vài gã đàn ông cưỡng ép tôi, đến khi nào tôi nghe lời thì thôi. Thật sự là bọn cầm thú không phân giai cấp, cách thức hại người cũng chẳng khác gì nhau.
Nhưng kiếp này, tôi đã không còn như trước:
“Sợ gì chứ? Tôi có cha mẹ, có anh trai.”
“Ngay cả khi hôm nay cậu dám làm gì, tôi cũng sẽ không chết vì sự trinh tiết mà bọn cậu để ý.”
“Người thực sự nên sợ là cậu, cậu muốn đợi cảnh sát đến bắt hay chờ mẹ tôi đưa cậu vào tù?”
Hồng Thần không cảm nhận được chút vui sướng nào từ việc uy hiếp, hắn tiến sát vào tôi, giọng đầy ghê tởm:
“Tôi biết em là con nuôi của nhà họ Hoắc, sau này chắc không được thừa kế nhiều tài sản đâu. Hay là đi theo tôi đi, những gì của tôi sẽ là của em…”
Kiếp trước, chẳng lẽ Hoàng Lăng đã bị những lời này làm mê hoặc sao?
Hắn càng tiến gần, tôi càng buồn nôn, liền lập tức khóa tay hắn, làm trật khớp cánh tay của hắn.
“A!”
Hồng Thần chưa kịp la lên, tôi đã tát liên tiếp vào mặt hắn:
“Cái tát này là cho việc cậu không biết xấu hổ!”
“Cái tát này là cho việc cậu dám chọc vào anh trai tôi!”
“Và cái tát cuối cùng… là vì cậu làm tôi buồn nôn!”
Hồng Thần đau đớn đến mức mất phương hướng, lùi lại liên tục:
“Sao em dám đánh tôi!”
Tôi đuổi theo đá hắn mấy cái:
“Đánh cậu thì đánh thôi, còn phải chọn ngày lành tháng tốt nữa à!”
Những năm học võ Vịnh Xuân của tôi cũng không phải vô ích. Hồng Thần đau đớn đến mức kêu cứu. Khi một tên trong đám tay của cậu ta sai mở cửa, tôi liền đẩy Hồng Thần ra ngoài.
Hai tên tay sai định tấn công tôi. Tôi ngay lập tức làm rối tóc mình, xé áo đồng phục, tóm lấy một tên rồi đập đầu vào tên còn lại, sau đó chạy xa và hét lớn:
“Cứu với, có kẻ sàm sỡ!”
Trên sân thể dục, các thầy cô và học sinh đang trong giờ thể dục lao đến. Chỉ thấy Hồng Thần mặt đầy dấu tay và hai tên tay sai vừa đứng dậy. Ba khuôn mặt ngơ ngác chưa biết gì đã bị chụp lên đầu cái nồi sàm sỡ!
14
Lần này, chứng cứ rõ ràng. Hồng Thần và đồng bọn bị cảnh sát bắt ngay trước mặt toàn bộ giáo viên và học sinh.
Nhà họ Hoắc tỏ thái độ kiên quyết, nhất định phải kiện đến cùng. Hoắc Cảnh Lương cũng sử dụng nhiều biện pháp trong thương trường, khiến cho vài công ty con của nhà họ Hồng gặp khủng hoảng trong việc vận hành.
Trường học không còn người xấu, không khí cũng trở nên trong lành hơn. Cuối năm, tại buổi lễ hội trường, Hoắc Lượng và ban nhạc của cậu ấy xuất hiện với tiết mục cuối cùng đã âm thầm tập luyện từ lâu.
Hoắc Lượng ngầu lòi nâng cây guitar trước ngực, cầm mic và hét lớn xuống dưới sân khấu:
“Ca khúc tiếp theo, ‘Biển Hoa,’ tôi xin tặng em gái học bá của tôi, Hoắc Hạc Diêu!”
“Chúc em trong năm mới sẽ có tương lai sáng lạn, sớm vào Đại học A để tiếp tục học tập!”
Tôi sững sờ đến nỗi há hốc miệng. Bà Hoắc đứng bên cạnh không nhịn được mà lấy quyển tập vẽ che mặt. Hoắc Cảnh Lương thì cười ha hả, cầm điện thoại chụp ảnh liên tục.
Trong tiết mục cuối của Hoắc Lượng, khắp hội trường xung quanh bắn ra vô số dải băng và kim tuyến bảy màu. Khung cảnh như một trận mưa hoa rực rỡ và hoành tráng. Bầu không khí thật sự bùng nổ đến cực điểm.
Hoắc Cảnh Lương ngạc nhiên nói: “Thằng nhóc này, chơi cũng được đấy chứ!”
Bà Hoắc thì đưa tay đón lấy những mảnh kim tuyến, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Còn tôi, giữa sự hỗn loạn của hội trường, dường như nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của một cô gái.
15
Sau buổi lễ hội, chúng tôi lái xe về nhà. Ngoài cổng sắt của biệt thự nhà họ Hoắc, chú và dì tôi đang bám vào hàng rào, tham lam và tò mò nhìn vào bên trong. Tim tôi chợt đập nhanh. Họ thật sự đã đến Yên Kinh!
Mặc dù vợ chồng nhà họ Hoắc không có ấn tượng tốt về họ, nhưng dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua, họ vẫn mời chú và dì vào nhà.
Chú và dì không có vẻ gì là sống trong cảnh nghèo khổ, ngược lại còn ăn mặc bóng bẩy, chỉnh tề. Gương mặt từng khắc khổ của dì giờ đầy ắp nụ cười niềm nở. Tôi càng thêm cảnh giác. Dù sao, kiếp trước dì suýt chút nữa đã bán tôi đi, chú dù có tình thương với tôi nhưng thật ra không nhiều.
Sau vài lời xã giao, tôi là nhân vật chính, tự nhiên phải chịu ánh mắt dò xét của chú và dì. Trong ánh mắt của chú tôi hiện lên một chút tình cảm chân thành:
“Hạc Diêu, cháu lớn thế này rồi, trông thật tốt. Mẹ cháu dưới suối vàng chắc cũng vui lòng.”
Hoắc Cảnh Lương vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Bà Hoắc nói: “Hạc Diêu ở nhà tôi tất nhiên mọi việc đều tốt, qua năm mới là Hạc Diêu có thể vào lớp tài năng của Đại học A rồi.”
Nghe vậy, nụ cười trên môi dì tôi rõ ràng phai nhạt.
“Chú, cháu rất tốt, chị họ Hoàng Lăng và các em khác có khỏe không ạ?”
Tôi quan sát nét mặt của cả hai. Chú chỉ nói: “Hoàng Lăng vẫn khỏe…”
Dì không nhịn được thở dài:
“Hạc Diêu à, Hoàng Lăng không may mắn như cháu, cháu vốn còn có hai em gái, nhưng… chúng đều mất rồi.”
Chú không hài lòng: “Bà nói những chuyện này làm gì?”
Dì chẳng màng:
“Sao lại không nói? Hạc Diêu thật may mắn, không cần thi đại học cũng có thể vào Đại học A. Chúng tôi có ba đứa con, nhưng có đứa nào may mắn bằng Hạc Diêu?”
Lại là cái lý thuyết “may mắn” ấy.
Nếu tôi thật sự may mắn, có thể cha mẹ tôi đã không mất sớm, và tôi đã không phải làm con nuôi của người khác? Những nỗ lực vô tận của kiếp trước, và sự cố gắng không ngừng của kiếp này, đến miệng dì tôi chỉ còn lại hai chữ “may mắn”.
Chú tôi không ngăn được cái miệng bừa bãi của dì, nhìn lại bên này thì sắc mặt của gia đình nhà họ Hoắc đã thay đổi từ lâu.
Hoắc Lượng cúi đầu càu nhàu:
“Cái gì mà may mắn hay không, đó là vì em gái tôi thông minh. Tôi cũng phải thi đại học đấy thôi.”
Dì lại nói kiểu nửa khen nửa chê:
“Cậu cả dù thi đại học cũng là để kế thừa sản nghiệp gia đình. Còn Hoàng Lăng của chúng tôi, sau này vào đại học chắc cũng phải vừa học vừa làm thêm thôi.”
Hoắc Lượng lười tranh cãi, kéo tôi lên lầu, nói là phải làm bài tập.
16
Một lúc sau khi tôi xuống lầu, chú và dì tôi đã bị tiễn đi. Chỉ nghe thấy bà Hoắc đang lạnh lùng phàn nàn.
“Lúc đầu nghĩ rằng đã là khách thì nên mời vào nhà, ai ngờ nhà họ Hoàng đến đây lại ngấm ngầm chê bai chúng ta.”
Hoắc Cảnh Lương cười nhẹ:
“Dù sao Hạc Diêu cũng đã gặp họ, chúng ta nuôi dạy con bé tốt như vậy cũng coi như đã có lời giải thích cho họ.”
Bà Hoắc nói:
“Chúng ta cần phải giải thích với họ sao?”
“Hồi đó chuyện tráo đổi con tôi chưa quên đâu, Hạc Diêu ở nhà họ thì bị đối xử như ăn mày.”
“Thế mà họ còn dám nhắc đến Hạc Diêu để vay chúng ta một triệu? Mặt mũi ở đâu mà dám làm vậy!”
Hoắc Cảnh Lương nhẹ nhàng an ủi:
“Đừng để Hạc Diêu nghe thấy. Hơn nữa, chúng ta đã không đồng ý rồi mà?”
“Họ cũng chỉ đến đây một lần này thôi, sau này sẽ không có qua lại nữa.”
Bà Hoắc hừ lạnh một tiếng:
“Mộ của cha mẹ Hạc Diêu bao nhiêu năm nay đều do chúng ta chăm sóc, họ có làm được gì đâu? Còn dám nhắc đến Hạc Diêu, lần sau cứ không cho vào nữa.”
…
Những hành động của dì tôi năm xưa thực sự đáng khinh. Bây giờ còn dám đến tận đây để cố kết nối và vay tiền, nhưng lại không chịu hạ mình, khiến mọi việc trở nên khó xử và đáng xấu hổ.
Tuy nhiên, lần này chú và dì đến đây, thực sự mang theo tin tức bất ngờ.
Những năm qua, chú tôi bất ngờ nắm bắt được một vài cơ hội, kiếm được chút tiền, cả gia đình đã chuyển đến định cư ở Giang Châu.
Kiếp trước, hai người em họ mà dì sinh ra đều qua đời khi còn nhỏ ở kiếp này. Chú tôi cuối cùng cũng đã triệt sản. Họ chỉ còn mỗi Hoàng Lăng nên dồn hết mọi tài nguyên vào việc nuôi dạy cô ta. Bây giờ, Hoàng Lăng đã là một người mẫu thiếu nhi có chút tiếng tăm trong ngành quảng cáo.
Lần này họ đến Yên Kinh, chủ yếu là để đưa Hoàng Lăng đi thử vai cho một bộ phim truyền hình, sau đó mới đến thăm tôi và vay tiền.
Hoàng Lăng đúng là đã trọng sinh. Cả gia đình họ đã thoát khỏi ngôi làng nghèo khó, còn trở thành gia đình trung lưu ở thị trấn nhỏ. Bước tiếp theo, có lẽ họ sẽ định cư ở Yên Kinh? Nhưng liệu họ có thực sự hào nhoáng như vẻ bề ngoài?